Επιμέλεια: Εύα Πετροπούλου Λιανού
© Copyright: Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussain
There are battlefields not made of soil,
but drawn upon the maps of power and pride,
where every move on the silent chessboard
carries a thousand human lives inside.
Wars are not born from thunder alone,
nor from the echoes of a single gun;
they rise from rivers of wealth and ambition,
from struggles over what has yet to be won.
Behind every missile of iron and fire
is a city that trembles beneath the night,
a mother whispering prayers in the darkness,
a child searching for a glimpse of light.
The world speaks in numbers and markets,
in treaties, currencies, and trade,
while ordinary hearts keep counting
the memories that war has taken away.
A shield may be forged from steel and science,
a nation may stand through strength and might,
but no weapon ever created by mankind
can replace the warmth of love’s light.
In halls where leaders exchange their promises,
where diplomacy dances with fate,
there remains something more fragile than power—
the trust that decides the future’s gate.
A nation without protection may fall,
like a heart without love or care;
both can be wounded by storms of silence,
both can lose hope in the endless despair.
Yet true victory is not domination,
nor the triumph of the strongest hand;
it is the courage to build bridges
when walls are easier to stand.
One day, may the factories of destruction
learn the language of creation again;
may hands once carrying weapons
return to planting flowers in the rain.
For history will not forever remember
who possessed the greatest sword or shield;
it will remember those who chose compassion
when hatred ruled the battlefield.
If this world is one living heart,
and every nation a heartbeat within,
let not ambition steal its rhythm,
let not fear become its deepest sin.
May the final shield of humanity
not be made of armor, missiles, or stone,
but of kindness, understanding, and love—
the strongest power we have ever known.
Dedicated to all hearts longing for peace,
beyond borders, politics, and war.
Dedicated to all hearts longing for peace,
beyond borders, politics, and war.
KHI THẾ GIỚI CẦM NHỮNG TẤM KHIÊN, TRÁI TIM VẪN KHÁT KHAO HÒA BÌNH
Thơ của Thi Lan Anh Trần
Aschaffenburg, Đức & Musharraf Hussain
Assam, Ấn Độ
©Bản quyền: Thi Lan Anh Trần & Musharraf Hussain
Có những chiến trường không được tạo nên từ đất,
mà hiện hữu trên những bản đồ của quyền lực và kiêu hãnh,
nơi từng nước đi trên bàn cờ lặng thầm
đều mang theo số phận của ngàn vạn con người.
Chiến tranh không chỉ sinh ra từ tiếng sấm,
hay vọng lên từ một tiếng súng đơn côi;
nó trỗi dậy từ những dòng sông của cải và tham vọng,
từ những cuộc tranh giành những điều chưa thuộc về ai.
Sau mỗi quả tên lửa bằng sắt thép và lửa đỏ
là một thành phố run rẩy giữa màn đêm,
là người mẹ âm thầm cầu nguyện trong bóng tối,
là đứa trẻ kiếm tìm một tia sáng bình yên.
Thế giới nói bằng những con số và thị trường,
bằng hiệp ước, tiền tệ và những cuộc giao thương,
còn những trái tim bình thường vẫn lặng lẽ đếm
những ký ức mà chiến tranh đã cướp đi.
Một tấm khiên có thể được rèn từ thép và khoa học,
một quốc gia có thể đứng vững nhờ sức mạnh phi thường,
nhưng không một vũ khí nào con người từng tạo dựng
có thể thay thế hơi ấm của tình yêu thương.
Trong những đại sảnh nơi các nhà lãnh đạo trao lời hứa,
nơi ngoại giao khiêu vũ cùng số phận nhân gian,
vẫn tồn tại một điều mong manh hơn cả quyền lực —
đó là niềm tin quyết định cánh cửa tương lai
.
Một dân tộc không có sự chở che có thể gục ngã,
như một trái tim thiếu tình yêu và sự quan tâm;
cả hai đều có thể bị tổn thương bởi những cơn bão im lặng,
cả hai đều có thể lạc mất niềm hy vọng giữa tuyệt vọng vô cùng.
Nhưng chiến thắng chân chính không phải là sự thống trị,
không phải vinh quang của kẻ mạnh nhất trên đời;
mà là dũng khí xây nên những nhịp cầu hòa giải
khi dựng những bức tường lại dễ dàng hơn nhiều.
Rồi một ngày, mong những nhà máy của hủy diệt
sẽ học lại ngôn ngữ của sáng tạo và hồi sinh;
mong những đôi tay từng mang theo vũ khí
sẽ trở về gieo những cánh hoa trong mưa.
Bởi lịch sử sẽ không mãi ghi nhớ
ai đã sở hữu thanh gươm hay tấm khiên lớn nhất;
mà sẽ nhớ những con người đã chọn lòng nhân ái
khi thù hận từng phủ kín chiến trường.
Nếu thế giới này là một trái tim đang sống,
và mỗi quốc gia là một nhịp đập trong tim,
xin đừng để tham vọng đánh mất nhịp hòa chung ấy,
đừng để nỗi sợ trở thành tội lỗi sâu nhất của nhân loại.
Mong rằng tấm khiên cuối cùng của nhân loại
sẽ không được tạo nên từ áo giáp, tên lửa hay đá lạnh,
mà từ lòng nhân hậu, sự thấu hiểu và tình yêu —
sức mạnh vĩ đại nhất mà con người từng có.


































